Đời sống » Gia đình - xã hội

10/02/2012

Vợ chồng cùng vượt khó khi oshin làm giá

Vợ chồng cùng vượt khó khi oshin làm giá
Nhiều gia đình thành thị thắt chặt chi tiêu, quyết không thuê người giúp việc trước tình trạng "làm giá" sau Tết.
Trong cái khó ló cái khôn, một số chị em cho biết sau khi ô sin nghỉ việc, họ tự tay làm việc nhà, chăm sóc chồng con, tổ ấm lại hạnh phúc hơn.
 
Từ khi ô sin nghỉ việc, anh Tuấn thường phụ giúp vợ việc nhà, chăm sóc con cái. Ảnh: PT

Chia sẻ việc nhà

Tết vừa rồi, cô bé giúp việc cho chị Đặng Thị Duyên, ở đường Láng (Hà Nội) về quê rồi "lặn" mất tăm. Chị Duyên tá hoả tìm thuê người giúp việc ngắn ngày với mức giá 140 nghìn/1 ngày. Những tưởng mọi việc suôn sẻ thì đúng mùng 9 Tết, cô bé giúp việc cũ quay trở lại làm việc. Chị Duyên đành để cả hai người giúp việc trong nhà một thời gian ngắn.

Nhưng có vẻ như "hai hổ không chung một rừng", cô giúp việc cũ thì phụng phịu vì sợ bị tranh mất chỗ làm tốt, còn cô mới thì ỉ lại... "Những ngày đó, tôi cứ phải ngọt nhạt để giữ hoà khí trong gia đình, mệt hết cả người. Cuối cùng, tôi cho cả hai cùng nghỉ việc, tự tay làm việc nhà", chị Duyên nói.

Từ hôm cho người giúp việc nghỉ, mỗi sáng, chị Duyên dậy sớm mua thực phẩm, nấu bữa sáng cho cả nhà. Ăn xong, chồng chở con lớn, vợ chở con bé đi học. Chiều đến, chị lại tất tả về nhà, đón con, nấu bữa tối. Trong lúc chị nấu ăn, ông xã đưa hai con đi tắm. Nhiều hôm đến 10 giờ tối mới xong hết việc nhà nhưng chị vẫn thấy vui vì chồng đã biết xắn tay lo việc nhà cùng vợ - điều mà trước kia anh không bao giờ làm.

Chị Nguyễn Thị Lý, ở khu TT Thành Công (Hà Nội) trước cũng thuê người giúp việc. Tuy nhiên, sau Tết, ô sin đòi tăng lương lên 3 triệu, thậm chí còn ra điều kiện với chị là mua máy giặt chứ không giặt tay nữa thì mới làm tiếp, chị đành cho nghỉ việc. Chị Lý nói: "Tổng lương tháng của 2 vợ chồng được hơn chục triệu, chi tiêu còn dè sẻn, nuôi thêm ô sin nữa thì túng thiếu. Vì thế, mình đành cố gắng làm để tiết kiệm được một khoản".

Thế nhưng, vợ chồng chị Lý vốn quen giao việc nhà cho ô sin, nên  khi thiếu vắng người làm cũng lâm vào thế bí. Để ổn định cuộc sống, chị gọi điện nhờ bà ngoại lên chăm cháu, giúp chị trông nhà một thời gian. "Cũng may có bà ngoại nên việc đưa đón con, nấu cơm đã có người giúp. Mình không phải vội vàng làm việc rồi quáng quàng chạy về nhà như trước. Thời gian đó, hai vợ chồng cũng phải lên kế hoạch làm việc khoa học, dành thời gian làm việc nhà, không khí vì thế đầm ấm hơn", chị Lý nói.
 
Chồng đảm đang hơn
Lần nào về đến nhà, chị Hải Anh ở đường Hoàng Văn Thái (Hà Nội) cũng thấy cửa nhà sạch sẽ, mọi thứ ngăn nắp đến ngạc nhiên. Đó là thành quả của sự "vào cuộc" tích cực của ông xã.

Từ khi ô sin nghỉ việc, buổi chiều đi làm về, vợ lo chuyện cơm nước, chồng cũng bận chuyện dọn dẹp, lau nhà, gấp cất quần áo... Ăn cơm xong, vợ rửa chén thì chồng lại hì hụi lau bàn, quét nhà. Cuối tuần, có thời gian rảnh, chồng lại lo sửa sang, lau chùi các vật dụng trong nhà, có khi chở vợ đi chợ. Những khi vợ bận làm việc thêm hoặc mệt mỏi thì chồng lại thay vợ cơm nước.

Chị Anh chia sẻ: "Trước kia mọi việc đều giao cho ô sin làm. Từ ngày ô sin nghỉ việc, chồng mình lại chăm chỉ ra. Mình hay đi làm về muộn, anh ấy về trước lo chuyện cơm canh rất tươm tất". Hỏi chuyện anh Hùng - chồng chị Lý, anh cười bảo: Thấy vợ tất tả hết đi làm, đi chợ, về đã mệt nhoài, không còn muốn ăn uống gì, mình thương lắm nên tập tành đi chợ thôi. Ban đầu còn ngại nhưng sau cũng thành quen. Bạn bè, đồng nghiệp khuyên nên để vợ nội trợ, làm việc nhà. Đó là việc của phụ nữ. Nhưng từ hôm bỏ thời gian hàng ngày la cà quán xá về nhà  giúp vợ chăm con cũng rất vui. Vợ chồng cùng làm việc, cùng chia sẻ với nhau những suy nghĩ trong cuộc sống. Giờ không có kiểu chồng về nhà khểnh râu đọc báo, xem tivi, còn vợ thì tối mắt tối mũi trong bếp. Nhờ đó, tình cảm vợ chồng khăng khít, bền chặt hơn.

Cũng giống như gia đình chị Anh, gia đình anh Trần Mạnh Tuấn ở đường Ngô Sỹ Liên (Hà Nội) cũng đầm ấm hơn khi quyết định cho ô sin nghỉ việc vì giá quá cao. 

Những ngày đầu mới thay vợ đi chợ, thật sự là một thử thách với anh Tuấn. Mỗi sáng, vợ anh ghi chi tiết từng thứ cần mua, hướng dẫn cách nấu, anh mang tờ giấy đi chợ, vừa mua vừa đọc cho khỏi quên. Lần đầu nấu cơm giúp vợ, căn bếp nhỏ trở thành bãi chiến trường, anh rán cháy món này, kho mặn món kia... khiến bữa cơm của hai vợ chồng dở khóc, dở cười. Để động viên chồng, chị khéo léo khen anh ngày càng nấu ăn ngon. Rồi tranh thủ lúc rảnh rỗi, chị đi chợ, làm trước các món để trong tủ lạnh cho anh. Bây giờ, mọi việc anh đều thành thạo.

Anh Trần Mạnh Tuấn kể: "Những ngày đầu khi mới làm quen với công việc này tưởng như rất đơn giản mà thật vất vả, nhưng làm mãi cũng quen tay, không thấy ngượng nghịu nữa.

Bà xã tôi là đầu bếp chính trong nhà, cô ấy luôn cố gắng thu xếp thời gian để chuẩn bị cơm nước cho ba bố con. Tuy nhiên, cũng có hôm vợ mải bận rộn ở cơ quan nên về muộn, ba bố con phải ngồi đợi dù đói meo. Rất muốn giúp vợ nhưng vốn tính vụng về nên nghĩ đến cảnh đi chợ nhặt rau, ướp thịt thì thấy ngán ngẩm. Tôi trước có quan điểm bếp núc là việc của phụ nữ nhưng giờ đã thay đổi rồi. Thương các con mỗi khi đợi mẹ về nấu nướng, tôi xắn tay vào bếp. Để làm được tôi thường hỏi vợ, rồi học kinh nghiệm các bác bên hàng xóm, đi chợ mua hàng nào, giá cả bao nhiêu... Đến chợ cứ đúng chỗ đó mà mua, đúng giá đó mà trả. Mua về rồi cũng nhờ các bác hàng xóm chỉ bảo tận tình cách nấu, muốn nấu món cầu kì thì lên mạng học. Làm nhiều giờ mình lại thích việc nội trợ", anh Tuấn tâm sự.
Giadinh.net
-